Cả Đời Bị Gọi Là Lạnh Lùng, Một Chẩn Đoán Đã Lật Mở Sự Thật-myhoa

Tôi lớn lên trong một gia đình thích đặt tên cho những điều họ không hiểu. Nếu một đứa trẻ nói nhiều, nó lanh lợi. Nếu một đứa trẻ hay cười, nó dễ thương. Còn nếu một đứa trẻ im lặng, nhìn xuống đất và né những cái ôm bất ngờ, nó bị gọi là khó gần.

Tôi là đứa trẻ đó.

Từ rất sớm, tôi đã biết mình khác, dù không biết khác ở đâu. Tôi nhớ tiếng máy xay sinh tố trong bếp làm da đầu tôi tê đi. Tôi nhớ mùi nước hoa nồng của một người cô khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi nhớ ánh đèn trắng trong siêu thị làm mọi thứ trở nên quá sáng, quá nhanh, quá gần.

Image

Người lớn không nhìn thấy những điều đó.

Họ chỉ nhìn thấy tôi đứng lùi ra sau khi khách tới nhà. Họ thấy tôi không lao vào ôm bà con. Họ thấy tôi trả lời ngắn, không biết duy trì chuyện phiếm, không cười đúng lúc khi mọi người cùng cười.

Và họ kết luận rất nhanh.

“Con bé này lạnh.”

“Không tình cảm.”

“Khó hiểu.”

Ban đầu, tôi chống lại những từ đó trong lòng. Nhưng khi bạn nghe một điều đủ lâu từ đủ nhiều người, nó bắt đầu chui vào da bạn. Nó không còn là lời nhận xét nữa. Nó trở thành chiếc gương méo mà bạn buộc phải soi mỗi ngày.

Ở trường, mọi thứ cũng không dễ hơn. Tôi học được bài vở nhanh, nhớ chi tiết tốt, nhưng lại không giỏi những luật lệ vô hình giữa con người với nhau. Khi bạn bè trêu nhau, tôi thường không biết đâu là đùa, đâu là thật. Khi giáo viên đổi lịch kiểm tra đột ngột, bụng tôi thắt lại như có ai kéo mạnh một sợi dây bên trong.

Tôi không biết gọi tên cảm giác đó.

Vì vậy tôi gọi nó là lỗi của mình.

Tôi tập sống như một người bình thường theo cách gia đình định nghĩa. Tôi tập nhìn vào mắt người khác trong vài giây rồi nhìn đi. Tôi tập cười khi nghe một câu chuyện dù chưa hiểu nó buồn cười ở đâu. Tôi tập nói “con ổn” ngay cả khi đầu tôi đang đầy tiếng ồn.

Mỗi buổi họp mặt gia đình là một bài kiểm tra không có đáp án. Có quá nhiều giọng nói cùng lúc. Quá nhiều mùi thức ăn. Quá nhiều câu hỏi đến bất ngờ. Ai đó vỗ vai tôi từ phía sau, tôi giật mình, rồi họ bật cười.

“Làm gì như ma vậy?”

Tôi cũng cười theo, vì đó là điều người ta mong đợi.

Nhưng bên trong, tôi chỉ muốn biến mất.

Khi trưởng thành, tôi tưởng mọi chuyện sẽ dễ hơn. Tôi nghĩ nếu mình đủ giỏi, đủ lịch sự, đủ cố gắng, mọi người sẽ ngừng gọi tôi là kỳ lạ. Nhưng cái nhãn ấy đi theo tôi vào công việc, vào những mối quan hệ, vào cả những bữa cơm mà tôi chỉ muốn yên ổn ngồi ăn.

Có lần một người họ hàng nói thẳng trước mặt tôi: “Chắc nó sinh ra đã không biết thương ai.”

Cả bàn cười nhỏ.

Image

Tôi cũng cúi đầu cười.

Tối hôm đó, tôi về nhà và ngồi trong bóng tối rất lâu. Không khóc. Không giận dữ. Chỉ trống rỗng. Điều đáng sợ nhất không phải là họ nói sai về tôi. Điều đáng sợ nhất là một phần trong tôi bắt đầu tự hỏi liệu họ có đúng không.

Read More

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *